Lên lầu không nên vịn cầu thang, xuống lầu nên quay nghiêng một chút để nhìn bậc thang nhưng vẫn giữ cho thân hình thẳng, chân trước vừa đặt xuống bậc dưới thì chân sau hơi cong lại để chịu sức nặng của thân hình.
Dáng đứng
Khi phải đứng lâu không nên dựa cửa, dựa tường mà nên lùi lại một chân về phía sau chừng 5 cm, bàn chân hơi quay nghiêng ra phía ngoài, chân trước hơi cong (không vẹo xương hông) để chân sau chịu sức nặng của toàn thân. Khi đã mỏi có thể thay đổi chân đứng.
Khi đứng nói chuyện với một người khác cũng phải giữ cho thân hình ngay ngắn, tay có thể làm điệu bộ theo lời nói nhưng đừng nên khua múa, nếu ngượng nghịu thì có thể cầm cái bóp, tờ báo hoặc cuốn sách; nam giới có thể cầm điếu thuốc lá hoặc cái tẩu nếu đã đứng tuổi. Mặt phải nhìn thẳng vào người đối thoại, không nên ngoảnh đi ra chỗ khác làm người ta lầm tưởng mình không chú ý tới câu chuyện; cũng không nên cúi đầu xuống mà di mũi giày vì tỏ ra là mình thiếu tự chủ. Khi cần phải chạy nên co hai cánh tay lên và nhón gót trông có vẻ trẻ hơn.
Dáng ngồi
Khi ngồi cũng phải giữ mình ngay thẳng nhưng mềm mại. Đừng bao giờ ngồi mím một chút ở bên mép ghế vì như thế tự thú nhận mình quá nhút nhát. Nên ngồi hẳn vào trong ghế, mông đụng vào lưng ghế hoặc nếu ghế quá sâu thì khuỷu chân đụng vào mép ghế. Nếu ghế vừa phải có thể dựa lưng vào ghế, nếu ghế sâu có thể ngồi thẳng hoặc cúi về phía trước, tay để tự nhiên trên thành ghế, cầm bóp để trên đùi hoặc hai lòng bàn tay úp vào nhau để trên đùi hoặc một tay úp vào đầu gối, bàn tay kia nắm lấy cổ tay này. Không nên mân mê bóp, tà áo hoặc mũ nón v.v… vì như thế là tỏ ra mình bối rối, thiếu tự chủ. Cũng đừng nên nằm duỗi dài trên ghế, đàn ông thì tỏ ra người phách lối, phụ nữ là người thiếu giáo dục vì muốn phô trương bộ ngực.
Nếu ngồi tiếp chuyện với người trên, nên để một bàn chân lui vào phía trong, hai đầu gối khép vào nhau, hơi nghiêng về một phía; nếu tiếp chuyện người ngang hàng hoặc người dưới có thể bắt chéo chân (bắt chân chữ ngũ) nhưng không nên đưa đầu gối lên quá cao.
Điệu bộ cử chỉ cũng nên vừa phải, không nên khua múa, xỉa xói mặc dầu đang cần phải tranh luận sôi nổi. Đừng bao giờ gạt tàn thuốc lá xuống đất và cũng đừng bao giờ vừa ngậm thuốc vừa nói chuyện.