Month: June 2016

Trẻ em mới đẻ

Khi ăn vào lượng đường dự trữ ở da sẽ tăng và tạo điều kiện thuận lợi cho các liên cầu, tụ cầu phát triển.
Rôm dễ biến chứng viêm da, nhiễm khuẩn, kèm theo chốc lở, đinh nhọt. Cần được thầy thuốc chuyên khoa chẩn đoán, hướng dẫn điều trị thích hợp.
Cứt trâu
Trẻ em mới đẻ, trên da đầu, nhất là vùng thóp có những tảng vẩy da dày màu nâu xám. Ta thường gọi là “cứt trâu”. Đó là những chất do tuyến bã nhờn tiết ra, đọng khô lại, có nhiệm vụ bảo vệ vùng thóp còn phập phồng.
Nếu cứt trâu thành lớp mỏng thì chỉ là một hiện tượng sinh lí bình thường, không đáng ngại. Trẻ em càng lớn, cứt trâu càng ít đi, đến 2 – 3 tuổi có thể hết hẳn.
Nhưng cũng có trường hợp cứt trâu đóng thành tảng dày, bết vào chân tóc, bóc lên thấy da đầu ở dưới hơi đỏ ướt. Cứt trâu dày làm em bé ngứa ngáy phải gãi đầu luôn. Có thể biến chứng nhiễm khuẩn nung mủ (chốc đầu), nổi đinh nhọt ở da đầu, vì cứt trâu là môi trường tốt cho vi khuẩn ngoài da (liên cầu, tụ cầu) sinh sôi nảy nở. Cứt trâu nhiều có thể làm rụng tóc, thưa thớt hay từng đám. Có tác giả cho rằng vì chất nhờn tiết ra nhiều quá, vít lỗ chân tóc gây rối loạn dinh dưỡng và làm rụng tóc.
Cách chữa
Nếu cứt trâu ít, mỏng thì không cần chữa; gội đầu bình thường, dần dần khi em bé lớn lên sẽ hết cứt trâu.
Nếu cứt trâu thành tảng dày có thể áp dụng một torng những biện pháp sau đây:
Vài ngày một lần bôi một ít dầu paraffin lên da đầu, để vài giờ cho cứt trâu bị bở ra, sau đó gội bằng nước chanh loãng. Làm như vậy 3 – 5 lần, lớp cứt trâu sẽ mỏng dần.
Bôi một số thuốc kem, mỡ có axit salicylic 2%, cloroxit 1%, erythromycin 1%, betneval, Dipro salic. Kết hợp gội đầu bằng nước chanh, bồ kết loãng, nước lá chè tươi. Khi gội hết sức nhẹ nhàng.
Nếu đã thành biến chứng chốc đầu, đinh nhọt, nhất thiết phải đi khám ở thầy thuốc chuyên khoa để được hướng dẫn điều trị thích hợp bằng các thuốc kháng sinh tại chỗ, khi cần kết hợp với kháng sinh toàn thân.
Cái chính là bà mẹ đừng “quá nôn nóng”, “quá sạch”. Đừng hễ thấy em bé có ít cứt trâu trên da đầu là cứ muốn cào vò thật mạnh cho thật hết vẩy, bôi hết thuốc này đến thuốc khác mà không có sự hướng dẫn của thầy thuốc, làm da đầu non nớt của em bé thêm sây sát, viêm đỏ, nung mủ thành chốc lở, mụn nhọt.
Viêm quanh móng và viêm móng

Rôm sẩy

Mùa hè trẻ em thường bị rôm. Rôm là hiện tượng ứ đọng mồ hôi ở giai đoạn cuối đổ lên da của tuyến mồ hôi. Để tự nhiên mụn rôm sẽ vỡ và để lại những điểm bong da nhỏ, ta gọi là “rôm lặn”. Nhưng nếu không được xử lí đúng đắn rôm dễ bị biến chứng viêm da nhiễm khuẩn ở các mức độ khác nhau. Nhẹ chỉ thành những mụn nước có quần viêm đỏ (gọi là sẩy), nặng hơn có thể thành chốc, thành đinh nhọt. Dân gian thường nói “cái sảy nảy cái ung” là như vậy. Bôi thuốc không thích hợp, quá mạnh có thể kích thích viêm da, nôi ban đỏ từng mảng rộng, trên đó có mụn nước, mụn mủ như kiểu eczema.
Muốn tránh rôm, mùa hè cần cho trẻ tắm rửa đều, ít nhất ngày một lần. Quần áo cần thoáng, mỏng, không nên để trẻ chơi ngoài nắng, nhất là khi nắng to. Đối với trẻ sơ sinh, chú ý không quấn quá nhiều tã lót bằng nilon, trở ngại cho việc hô hấp và bốc hơi nước của da. Nhiều bà mẹ sinh con đầu lòng, ít kinh nghiệm, cứ sợ con bị lạnh, đã ở trong phòng kính, lại nằm trên đệm, lót nilon, quấn tã kín… để làm em bé bị rôm sẩy, hăm loét kẽ.
Khi trẻ mới bắt đầu bị rôm, kịp thời xoa phấn rôm ngày 2 – 3 lần. Tuy nhein6 phấn rôm có chất sát khuẩn, nhất là có bột talc, bột kẽm có tác dụng thoáng da, hút nước. Một trong những công thức phấn rôm rẻ tiền và có hiệu quả tốt là: axit boric 3g, tanin 1g, kẽm oxit 50g, bột talc 50g. Thuốc này có thể mua ở các cửa hàng thuốc có pha chế.
Xoa phấn rôm đều đặn sẽ làm rôm lặn nhanh và đề phòng được viêm da, nhiễm khuẩn.
Tránh bôi thuốc mỡ lên da bị rôm, vì thuốc mỡ làm da bí hơi càng ảnh hưởng xấu đến rôm. Mỡ penicillin, sunfamit rất dễ gây dị ứng thành viêm da.
Có thể cho em bé tắm bằng nước lá chè tươi, lá canh giới, mướp đắng…. có tác dụng sít da, dịu da. Khi tắm tránh kỳ cọ mạnh, làm vỡ mụn rôm còn “xanh” dễ gây nhiễm khuẩn nung mủ.
“Giết rôm” là thói quen không hợp vệ sinh, vì có thể coi như là một động tác dùng móng tay gieo rắc vi trùng vào các mụn nước đã vỡ trên da.
Theo Đông y, ăn bột sắn dây, uống nước đậu đen có thể lặn bớt rôm. Ăn nhiều quả nóng (mít, xoài, dứa, ổi, nhãn, vải….) có thể tăng rôm, cũng như tăng mụn nhọt. Điều này cũng rất đúng về mặt khoa học: quả nóng đây là những loại quả có hàm lượng đường cao.

Gia đình không nên tự động dùng thuốc cho trẻ đề phòng tác dụng phụ

Thường là do mẹ “quá sạch” cào vò mạnh gây sây xước da đầu trẻ.
Trẻ em bị phỏng rạ ở mình hoặc ở đầu, thường kèm viêm quanh móng (sưng tấy đau ở viền móng, nặn ra ít mủ vàng) do gãi.
Trong tập thể mẫu giáo, vườn trẻ, phỏng rạ có thể lây truyền rộng do dùng chung chén bát, chậu tắm, khăn rửa mặt. Vì vậy phỏng rạ còn gọi là “chốc lây”.
Ở vùng cẳng chân, tổn thương phỏng rạ thường lâu lành, tiến triển lâu ngày thành chốc loét, sâu quẳng là những vết loét, ranh giới rõ, có viền bờ, nềm cộm cứng, có khi bề mặt hơi sùi, rớm máu, nhiều mủ….
hiện nay đã có nhiều loại kháng sinh phổ rộng có tác dụng tốt với tụ cầu, liên cầu. Nếu được phát hiện sớm, điều trị sớm chỉ cần 1 – 2 đợt thuốc là khỏi bệnh. Thường dùng các kháng sinh như : amipiciclin, amoxicillin, rifamycin, oflaxacin, erythromycin kết hợp với các dung dịch hoặc kem sát khuẩn thông thường.
đối với kháng sinh toàn thân, cần được thầy thuốc chỉ định hướng dẫn, theo dõi điều trị chặt chẽ. Gia đình không nên tự động dùng thuốc cho trẻ đề phòng tác dụng phụ hoặc tai biến nguy hiểm (độc cho gan, thận, máu hoặc gây dị ứng). Mặt khác dùng kháng sinh bừa bãi sẽ làm vi khuẩn “nhờn thuốc”, “kháng thuốc”, sau này khi cần dùng kháng sinh sẽ kém tác dụng.
phòng bệnh viêm da mủ chủ yếu phải giữ gìn vệ sinh ngoài da: tắm giặt đều, không để mồ hôi, bụi bậm bám lâu trên da tạo môi trường tốt cho cầu khuẩn phát triển. Các em không nên chơi bời lê la trên đất bẩn. Mỗi khi da bị sây sát cần giữ vết thương sạch sẽ, bôi thuốc sát trùng kịp thời, điều trị triệt để ngay từ đầu. Không tự mình gây sây sát da khi tắm rửa, gội đầu. Ăn uống đủ chất, cân đối, không xem nhẹ rau, đậu, quả tươi, kết hợp sinh hoạt lao động điều độ là biện pháp cơ bản nhất để tăng cường sức đề kháng của cơ thể và của da.
Đối với trẻ nhỏ, các bà mẹ nên chú ý hết sức tránh cào vò quá mạnh khi tắm gội, gây sây sát da, mở đường cho cầu khuẩn xâm nhập. Cũng không nên quấn quá nhiều tã lót (do sợ con bị lạnh, hoặc ngại phải thay tã luôn), dễ gây rôm sẩy, hăm, loét kẽ… Nếu trẻ bị chốc đầu, cần gội đầu sau cùng, không nên để nước gội đầu rơi lên mình dễ làm phỏng rạ lan tràn.
Cần tránh thói quen nặn trứng cá, nhất là vùng quanh miệng dễ thành đinh râu.
Người có nhiều đinh nhọt rải rác, hay tái phát cần đi kiểm tra máu, nước tiểu để phát hiện kịp thời bệnh đái tháo đường nếu có.

Các tạp khuẩn trên da sẽ thừa cơ tăng sinh và tăng độc tố

Có tác giả đã làm thí nghiệm đặt 60 triệu liên cầu lên da ngón tay, sau 2 giờ chỉ còn sống sót 7.000 con.
Nhưng nếu vì lý do nào đó cơ thể và da bị suy yếu, ví dụ trong lúc bị bệnh nhiễm khuẩn, suy kiệt, trong điều kiện lao động, chiến đấu, luyện tập căng thẳng, vất vả, ăn uống thiếu đạm, thiếu vitamin, lại không được tắm giặt đều, da bị sây sát, chấn thương…. Các tạp khuẩn trên da sẽ thừa cơ tăng sinh và tăng độc tố, trở thành cầu khuẩn gây bệnh, gọi chung là viêm da mủ (mụn nhọt).
ở trẻ em sức đề kháng của cơ thể nói chung và của da nói riêng còn yếu, hơn nữa trong lúc nô đùa các em dễ bị sây sát da, nên càng dễ bị viêm da mủ.
Nhẹ chỉ là những mụn nhỏ ở lỗ chân lông gọi là viêm nang lông. Nặng hơn thành đinh nhot làm hoại tử cả một vùng tế bào quanh nang lông. Người bị đái tháo đường dễ bị đinh nhọt rải rác, hay tái phát nhiều đợt (gọi là nhọt bày). Người lớn tuổi, suy kiệt có thể bị đinh nhọt thành cụm ở vùng gáy, xương cùng (gọi là hậu bối) làm sưng cộm, đỏ đau cả một vùng lớn, khi nhọt vỡ để lại nhiều ngòi lỗ chỗ (gọi là đinh hương sen). Đinh nhọt vùng quanh miệng có thể thành đinh râu, gây viêm nhiễm một vùng lớn, làm biến dạng mặt, gây tắc tĩnh mạch mặt. Hậu bối, đinh râu nguy hiểm, có thể gây tử vong do nhiễm khuẩn máu nếu không được điều trị tích cực.
Viêm nang lông nông, đinh nhọt, đinh râu, hậu bối đều do tụ cầu vàng có độc tố cao gây nên.
Còn liên cầu chủ yếu thường gây nên bệnh phỏng rạ (còn gọi là chốc). Biểu hiện thành các mụn mủ, phỏng mủ bằng hạt đậu, hạt ngô, nổi ở cẳng tay, chân, lưng, ngực, mặt, ban đầu chỉ một vài cái sau có thể lan rộng. Phỏng rạ dễ vỡ, để lại vết trợt đỏ tươi. Dịch chảy đến đâu lan đến đấy, nặng có thể gây sốt cao, nổi hạch ở bẹn, nách, cổ, gáy. Ở trẻ em suy dinh dưỡng phỏng rạ có thể biến chứng viêm cầu thận cấp. Nếu thấy trẻ nề cẳng chân, nặng mi mắt, đái ít, cần cho đi khám bệnh sớm để xử lí kịp thời. Hăm, loét kẽ thường gặp ở trẻ em béo bệu, hoặc do mẹ quấn quá nhiều tã lót gây ẩm nóng lâu ở vùng bẹn, kẽ mông cũng là do liên cầu. Cần được tích cực chạy chữa sớm, để lâu ngày có thể dẫn tới chứng đỏ da róc vẩy toàn thân, nguy hiểm.
ở da đầu trẻ em, phỏng rạ biểu hiện thành chốc đầu có vẩy tiết vàng, bết tóc, có khi lan khắp đầu, kèm hạch ở cổ, gáy.

Trải lá mần tưới dưới chiếu có tác dụng xua côn trùng

Hàng năm vào cuối xuân đầu hạ (mùa hoa xoan nở), các loại côn trùng phát triển nhiều nên bệnh sẩn ngứa càng phổ biến (vì vậy đồng bào cho rằng bệnh này là do bọ xoan).
Nói chung bệnh sẩn ngứa do côn trùng chỉ gây ngứa nhiều, bắt phải gãi. Lâu ngày có thể ảnh hưởng đến trạng thái thần kinh gây suy nhược, ngoài ra không có tác hại gì nghiêm trọng.
Trừ phi do gãi nhiều, hoặc xử lí sai lầm, làm tổn thương dẫn đến nhiễm khuẩn phụ, eczema hóa thứ phát. Thời gian điều trị sẽ phải kéo dài hơn.
Trẻ em hay bế ẵm chó, mèo dễ bị bệnh sẩn ngứa do côn trùng. Sức đề kháng của da trẻ còn kém, nên các biến chứng thường nặng hơn.
Để hạn chế tác hại của sẩn ngứa có thể thực hiện một số biện pháp như sau:
Tổng vệ sinh, phát quang, đốt rác, phun DDT quanh nhà ở, càng rộng càng tốt, để thu hẹp phạm vi ẩn náu và tiêu diệt côn trùng. Phơi nắng, dội nước sôi giường chiếu để tiêu diệt rệp. Theo kinh nghiệm dân gian, trải lá mần tưới dưới chiếu có tác dụng xua côn trùng.
Sau khi vừa vị đốt, nặn nhẹ cho ra ít máu, bôi dầu cù là, cồn, dầu hỏa, lá trầu không, ngải cứu, có tác dụng giảm ngứa. Cần hết sức tránh gãi, đề phòng nhiễm khuẩn phụ, nung mủ.
Đối với các nốt đã nung mủ, kịp thời bôi thuốc dung dịch xanh methylene, rifamycin, cồn iot 1 – 3%, chấm nước muối, lá đắng. Bôi mỡ kháng sinh theo hướng dẫn của thầy thuốc. Khi cần thầy thuốc sẽ chỉ định dùng thêm thuốc kháng sinh toàn thân, thuốc an thần, chống ngứa, chống dị ứng thích hợp. Bệnh nhân không nên tự động bôi “thuốc” quá mạnh như pin đèn, axit, thuốc bộc phá, gây lở loét nhiễm độc nguy hiểm.
Các sẩn cục cứng có thể xử trí bằng đốt điện, giải phẫu, chiếu tia laze theo chỉ định của thầy thuốc.
Khuyên trẻ em không nên bế ẳm chó mèo. Nếu em nổi sẩn ngứa, cần đi khám bệnh sớm để hạn chế biến chứng.
Viêm da mủ
Bình thường trên da của chúng ta, nhất là ở các lỗ chân lông và các vùng có nhiều mồ hôi ẩm ướt (nách, bẹn) có vô số tạp khuẩn, hay gặp nhất là liên cầu, tụ cầu. Nhìn qua kính hiển vi liên cầu xếp thành chuỗi như chuỗi hạt, tụ cầu tập trung thành cụm như chùm nho. Khi cơ thể chúng ta nói chung và da nói riêng có sức đề kháng tốt, các tạp khuẩn không sinh sôi nảy nở, trái lại bị màng mỡ (phim bã) trên da dần dần tiêu diệt, đó chính là khả năng diệt khuẩn tự nhiên của da.

Sẩn ngứa do côn trùng

Từ rốn quanh thắt lưng, mông, bẹn, bộ phận sinh dục nam, cổ chân, bàn chân trẻ nhỏ. Chỉ cần bôi ngày một lần trước khi đi ngủ. Đối với trẻ nhỏ, sau khi bôi thuốc ở tay phải đeo bao tay đề phòng trẻ dụi vào mắt, miệng gây cay xót.
Tuyệt đối trành chà xát mạnh, gây thêm tổn thương trên da khi tắm rửa. Dùng nước sôi, phơi nắng kỹ và là quần áo trước khi mặc. Tổng vệ sinh giường chiếu, chăn, mền…
Trong gia đình, tập thể, cần điều trị tất cả những người bị bệnh để tránh lây nhiễm lại cho nhau. Khuyên các em trong lớp học bán trú không nằm chung với bạn đang bị ghẻ.
Dù khỏi, sau 15 – 20 ngày cũng cần theo dõi tái phát để tiếp tục bôi thuốc cho triệt để.
Trẻ nhỏ nếu bị ghẻ nặng, thấy nề mi mắt, cẵng chân, cần kịp thời cho trẻ đi khám bệnh, thử nước tiểu, đề phòng viêm cầu thận cấp.
Điều trị bằng Đông y, kết hợp tắm lá chè tươi, lá ba gạc, có tác dụng tốt. Dầu hạt máu chó, thàn mát, mù u có hiệu lực tốt đối với ghẻ.
ở một số người có cơ địa dị ứng, bất cứ loại côn trùng nào cũng có thể gây thành sẩn cục. Ở người bình thường côn trùng đốt chỉ để lại trên da một sẩn tịt nhỏ, đường kính 1 – 2 cm, hơi ngứa, nhất là trẻ em sau một thời gian lặn không để lại di chứng. Nhưng ở người có cơ địa dị ứng, nhất là trẻ em, sau khi bị côn trùng đốt vết tịt bị ngứa kéo dài, bắt phải gãi, dần dần thành vết cộm sẫm màu, nổi sần. Sau cùng thành cục cứng, tiến triển dai dẳng nhiều tháng, nhiều năm; gãi nhiều các sẩn tịt có thể bị nhiễm khuẩn thứ phát, nung mủ, thành chốc lở, chốc loét, thậm chí thành eczema vi khuẩn, càng thêm khó chữa.
các nốt sẩn tịt thường nổi ở hai cẳng chân, cẳng tay, quanh thắt lưng, mông, cá biệt lên ở cổ, mặt. Thời gian càng lâu, càng có nhiều vết đốt, càng nhiều sẩn cục. Bệnh nhân rất khó chịu, phải gãi, kể cả trước khi ngủ, lâu ngày dẫn đến suy nhược thần kinh. Đối với phụ nữ da trắng hơn, các sẩn cục sẫm màu càng rõ, ảnh hưởng đến thẩm mỹ khi phải mặc quần ngắn ống, áo ngắn tay.
Trong số các côn trùng, thường hay đốt người nhất là muỗi, dĩn, mạt, rệp, ruồi vàng. Nhà ở chật chội, ẩm thấp, quanh nhà có bụi rậm, rác rưởi, nuôi nhiều chó, mèo, nhà có chuột nhiều… là những điều kiện dễ gây bệnh sẩn ngứa do côn trùng. Bộ đội, tập thể học sinh vùng trung du, miền núi, trong các bản làng đồng bào dân tộc, ở nhà sàn dưới có chuồng trâu, chuồng bò, thường hay bị bệnh này với tỷ lệ 15 – 20%.

Trẻ em dễ bị chàm chốc thứ phát

# Bệnh ghẻ gây ngứa dữ dội, bắt bệnh nhân phải gãi, chà xát mạnh. Nhưng trước hết phải được thầy thuốc chuyên khoa chẩn đoán để loại trừ các bệnh tương tự
Tha hồ kỳ cọ,cạo xát lên da cho “bõ hờn”, khiến bệnh thêm biến chứng viêm da nhiễm khuẩn phụ. Trẻ em ghẻ nặng có thể biến chứng viêm cầu thận cấp rất nguy hiểm.
Vì vậy cũng cần nhắc lại một số điểm cơ bản sau đây:
Bệnh ghẻ gây nên do một loại ký sinh trùng thuộc lớp nhện có tên khoa học là Sarcopte Scabiei. Ghẻ cái – thủ phạm gây bệnh, đào hang ở lớp sừng và đẻ trứng vào đấy. Thời gian từ trứng thành ấu trùng, rồi thành ghẻ trưởng thành khoảng 10 – 15 ngày. Buổi tối khi bệnh nhân đắp chăn đi ngủ, nhiệt độ ở da hơi tăng, ghẻ cái bò ra khỏi hang để tìm đực. Đó là lúc gây ngứa nhiều nhất, bệnh nhân gãi làm ghẻ vương vãi ra xung quanh. Do đó bệnh ghẻ lây chủ yếu do nằm chung, ngủ chung. Ra ngoài trời, cái ghẻ chỉ sống được vài giờ, vì vậy thực tế ít khi lây gián tiếp qua đồ dùng.
Bệnh ghẻ gây ngứa dữ dội, bắt bệnh nhân phải gãi, chà xát mạnh. Do đó dễ thành viêm da, nhiễm khuẩn, sưng tấy ở lòng bàn tay, mông bẹn, nổi hạch phát sốt, đi lại đau, ảnh hưởng tới sinh hoạt, lao động, trẻ em dễ bị chàm chốc thứ phát, hoặc viêm cầu thận cấp. Trong gia đình, ở các tập thể vườn trẻ, mẫu giáo bệnh ghẻ lây nhanh, có thể thành dịch.
Muốn chẩn đoán bệnh, tốt nhất là bắt được cái ghẻ ở lòng bàn tay, kẽ tay, ngấn cổ tay, cuối đường hang có mụn nước nhỏ. Nam giới có tổn thương ghẻ thành đường gờ ở vùng sinh dục. Trẻ em có cả ở lòng hai bàn chân. Em nam ở vùng sinh dục, có thể có sẵn cục ghẻ bằng hạt đỗ rất ngứa, kéo dài nhiều tháng.
Về điều trị đã có nhóm thuốc bôi đặc biệt tốt: dầu DEP, đầu benzyl benzoate 30% bột Lindan 1% (cần đặc biệt thận trọng khi dùng), Crotamiton 10%. Nếu có nhiễm khuẩn phụ, cần kết hợp thuốc tháng khuẩn hoặc kháng sinh toàn thân.
Nhưng trước hết phải được thầy thuốc chuyên khoa chẩn đoán để loại trừ các bệnh tương tự (sẩn ngứa, viêm da, tổ đĩa…). Không nên hễ thấy có sẩn ngứa là tự cho là ghẻ, hoặc ngược lại có tâm lí sợ bệnh ghẻ, sợ người khác cho là mình ở bẩn nên cứ muốn nghĩ mình bị “dị ứng”, “yếu gan”, “thiếu máu”, tiêm bao nhiêu vitamin C, B12, uống Đông y hàng chục thang không khỏi.
Dù đã được chẩn đoán đúng, nhưng muốn đạt kết quả phải điều trị đúng phương pháp. Cụ thể khi bôi thuốc phải bôi rộng, bôi bao vây tất cả những vùng có tổn thương ghẻ: từ cổ tay, bàn tay, kẽ tay, cùi tay, bờ nách, núm vú đối với nữ.

Biết làm đẹp càng sớm càng tốt

Phụ nữ ở độ tuổi từ 20 đến 30 thường được người khác ngưỡng mộ nhiều nhất, bởi độ tuổi này vừa có vẻ đẹp thanh xuân, lại vừa có sự thành thục. Phụ nữ ở giai đoạn này đa phần đều có làn da mềm mại, sáng và có tính đàn hồi. Cũng chính vì điều này mà rất nhiều phụ nữ đã sao nhãng việc chăm sóc da. Trên thực tế thì ở giai đoạn này nếp nhăn đã bắt đầu xuất hiện, đến khi bạn phát hiện ra mới kinh ngạc thốt lên mình đã gần trở thành bà lão từ bao giờ không hay. Vì vậy hãy hành động ngay ở tuổi 20, hàng ngày sau khi rửa mặt bằng sữa rửa mặt xong hãy thoa kem giữ ẩm để phòng tránh các nếp nhăn bắt đầu xuất hiện. Từ 25 tuổi trở đi, mỗi buổi tối sau khi rửa mặt xong , hãy nhẹ nhàng thoa kem mắt lên hai vùng hốc mắt. Tất nhiên việc làm này phải tiến hành trong một thời gian thích hợp. Việc chăm sóc da phải căn cứ vào tình trạng từng người khác nhau, từng độ tuổi khác nhau. Bạn chỉ cần ghi nhớ một điều: Biết làm đẹp càng sớm càng tốt.
Branlee là một thư ký viên của Cục tình báo trung ương Mỹ thường phải làm việc qua đêm vì những công việc đột xuất, cuộc sống không có quy luật gì cả. Vì vậy ngay từ khi 21 tuổi cô đã bắt đầu sử dụng đến kem dưỡng da, đến nay đã được 10 năm. Nhờ chăm sử dụng lại chọn đúng loại mỹ phẩm có chất lượng cao nên dù đã qua tuổi 30 mà cô vẫn rất trẻ trung như thời thiếu nữ, đến cả nếp nhăn trên đuôi mắt cũng không có.
Có thể nói rằng nếu công việc bạn đang làm phải thường xuyên thức qua đêm hay làm việc trong thời gian dài, hoặc thường phải ở ngoài trời nắng thì việc làm đẹp có thể bắt đầu trước những người bình thường 5-6 năm, số lượng cũng có thể nhiều hơn. Nhưng cho dù bạn làm công việc gì thì trước 30 tuổi tuyệt đối không được lột da mặt hoặc xông hơi. Phó phòng nghiên cứu của công ty Hóa mỹ phẩm Lancome – Tiến sĩ John Peneknark đã chỉ ra rằng:
Làm sạch da là một tác dụng hóa học. Bạn dùng kem lột da mặt sẽ không thể đẩy nhanh tốc độ làm sạch tối đa da mặt.
Xông hơi có thể làm da mặt bạn mất nhiều nước. Ngoài ra, nếu có sử dụng loại kem làm chết da cũng phải ngừng ngay, bởi vì lớp biểu bì của con người rát mỏng sẽ không thể chịu nổi việc tuần nào cũng bị lột.
Về chuyện ăn uống cũng cần phải chú trọng nhiều hơn.

Nấm móng

Phòng nấm kẽ chân chủ yếu là giữ khô các kẽ, lau sạch, khô các kẽ sau khi tắm rửa. Năng giăt tất, phơi nắng giày dép. Cắt gọn các móng chân, Những em có ngón chân múp míp, kẽ chân sít, mùa hè nên rắc bột tan boric vào kẽ chân mỗi ngày một lần, tránh lê la chơi ở đất bẩn, lội nước bẩn dễ gây nấm kẽ.
Nấm móng có thể là hậu quả của hắc lào, nấm tóc nhưng cũng có thể là ổ nấm liên tiép phát làm lan nấm lên da, lên tóc. Ban đầu nấm móng chỉ biểu hiện bằng một số điểm lỗ chỗ ở gần bờ ngoài của móng. Dần dần móng ngả màu vàng đục, dày lên, xù xì và xốp ra như gỗ bị mọt (trông như lõi sậy), móng ngày càng lẹm đi. Nấm móng có thể đi đôi với hắc lào, nấm tóc.
Nấm móng không gây đau,ngứa tại chỗ, hãn hữu lắm mới có trường hợp bị viêm quanh móng, nung mủ, đau nhức. Ban đầu bị một vài móng, sau có thể lan dần sang nhiều móng khác, ảnh hưởng đến thẩm mỹ và là nguồn gốc gây lây nhiễm sang da và tóc.
Điều trị nấm móng thường lâu dài, phức tạp hơn điều trị hắc lào. Có thể dùng phẫu thuật rút móng hoặc đắp thuốc bóc móng, kết hợp dùng thuốc nấm toàn thân (Griséofulvin, Lamisil, terbinafin, Nizoral, Sporal…). Các thuốc này có thể gây tác dụng phụ, cần được thầy thuốc chỉ định, hướng dẫn và theo dõi chặt chẽ.
Người có nấm da, nấm bẹn, nấm kẽ, nấm tóc…. Cần chú ý cắt gọn móng tay, hết sức tránh gãi lên chỗ tỗn thương đề phòng nấm ăn lan vào móng.
Ghẻ
Những năm gần đây, theo tài liệu của nhiều tác giả nước ngoài, ngay cả ở một số nước phát triển, bẹnh ghẻ có lúc đã rộ lên như một làn sóng bí hiểm. Nguyên nhân chủ yếu có lẽ do tăng giao lưu quốc tế (du lịch, khách sạn). Bệnh ghẻ phụ thuộc vào nhóm bệnh lây qua đường tình dục. Ở nước ta, bệnh ghẻ là một trong những bệnh da phổ biến, khoảng 10 – 15% torng tồng số bệnh nhân đến khám bệnh ở các phòng khám da liễu. Trong một số tập thể vườn trẻ, học sinh, sinh viên, bộ đội, bệnh ghẻ nhiều khi đã thành vấn đề thời sự, tỷ lệ mắc bệnh lên tới 20 – 30% hoặc hơn.
Mặc dù bệnh ghẻ đã có từ lâu đời, nhưng chẩn đoán thường không dễ, dễ nhầm với sẩn ngứa, dị ứng. Nhiều bệnh nhân tự cho là do “xấu máu”, “yếu gan”, điều trị không đúng hướng để bệnh kéo dài hàng năm. Về phương pháp chạy chữa, cũng còn nhiều sai sót, bệnh nhân thường có xu huống cho là phải “đánh bật máu”, “đánh há mồm” con ghẻ.

Điều trị bằng các loại thuốc mỡ diệt nấm

Toàn bộ tóc trong đám bị xén cụt chỉ còn 2 – 3 mm, chân tóc có bự trắng bọc xung quanh như “đi bít tất” rất dễ nhầm với chốc đầu, á sừng liên cầu. bệnh lây do dùng chung mũ, gối, lược, dụng cụ cắt tóc với người bệnh. Trong tập thể vườn trẻ, mẫu giáo, trường học, có thể thành bệnh hàng loạt.
Tóc hột (trứng tóc): do chủng nấm Piedra hortai gây nên. Bệnh lành tính. Không gây ảnh hưởng gì đáng kể. Dọc thân tóc từ 2 – 3 cm cách da đầu trở lên, có những hạt tròn bằng hạt kê, màu nâu sẫm hoặc đen, có thể dùng ngón tay vướt ra như trứng chấy. Bệnh không gây rụng tóc, vì nấm chỉ bám ngoài thân tóc, chỉ gây khó chịu về tâm lí, hay gặp ở ngoài tóc hay bị ẩm ướt, ít chú ý lau khô tóc sau khi tắm gội, gội đầu buổi tối sau đó đi ngủ, hoặc gội đầu xong, tóc chưa khô đã đội mũ lâu. Có thể lây do dùng chung lược, mũ, gối.
Điều trị bằng các loại thuốc mỡ diệt nấm, bong vẩy. Đối với các em nam tốt nhất là cắt trụi tóc đi một đợt. Nhìn cchung bệnh nấm tóc cần được thầy thuốc chuyên khoa chuẩn đoán, chỉ định và theo dõi điều trị chính xác mới có thể đạt kết quả. Gia đình không nên tự động chẩn đoán và tự mua thuốc điều trị cho trẻ, rất dễ gây tai biến.
Cần cảnh giác với những loại thuốc gội đầu có độ tẩy gầu caom dùng lâu ngày sẽ làm tóc khô giòn, dễ gãy, dễ rụng. Da đầu bị tẩy gầu quá mạnh sẽ bị khô, gây ngứa làm ta dễ nghĩ mình bị nấm tóc, rồi tự động điều trị không thích hợp, gây hậu quả đáng tiếc.
Nấm kẽ chân
Còn gọi là nước ăn chân, do nhiều chủng nấm khác nhau gây nên. Thường bắt dầu ở kẽ chân thứ tư (giữa ngón 4 và 5): da kẽ chân bị bợt trắng, có khi hơi trợt đỏ, ngứa. Dần dần lan ra các kẽ chân khác. Nhìn kỹ ở ria các ngón chân có những mụn nước nhỏ lấm tấm sâu dưới da như tổ đỉa. Do gãi nhiều, hoặc bôi thuốc không đúng, dễ thành trợt loét, nhiễm khuẩn, nung mủ, đau nhiều, nổi hạch bẹn, phát sốt.
Bệnh thường gặp ở người có ngón chân múp míp, các kẽ chân sít nhau hoặc thường xuyên đi giày tất kín, chân bị ẩm ướt (do dầm lâu ở đồng rượng, sông ngòi…)
Có loại nấm kẽ chân gây roc da ở các kẽ và rìa chân, kèm theo tổn thương móng, tiến triển dai dẳng, mạn tính.
Có thể điều trị bằng các thuốc bôi, thuốc uống như với bệnh hắc lào, nhưng phải được sự chẩn đoán, chỉ định, theo dõi điều trị của thầy thuốc chuyên khoa.