Do bị bệnh đường ruột, uống thuốc tẩy, suy gan, suy tụy (mật và chất dịch của tụy có vai trò kích thích việc hấp thụ vitamin K của cơ thể).
Do bị ngộ độc hoặc dùng quá nhiều các thuốc có tính chất kháng vitamin K (như thuốc chống co giật, thuốc có chất sắt hoặc dư vitamin A).
Vitamin K1 ít gây ngộ độc và người ta có thể dùng liều cao gấp 50 lần nhu cầu mà vẫn không gặp sự cố gì. Tuy nhiên, việc tiêm (chích) vitamin K vào bắp hoặc mạch máu có thể gây ra những phản ứng phụ.
Riêng đối với trẻ sơ sinh, người ta thường dùng thuốc uống hoặc tiêm cho mẹ trong tháng cuối của thai kỳ, trước khi sinh. Vitamin K3 dùng liều cao có thể gây ngộ độc đối với trẻ sơ sinh.
Lượng vitamin K (ug) thường được dùng cho các đối tượng, trong ngày, khi cần (ug/ngày) :
Trẻ sơ sinh 12
Trẻ em từ 1 – 3 tuổi 15 – 30
Trẻ em từ 4 – 9 tuổi 20 – 60
Trẻ em từ 10 – 12 tuổi 50 – 100
Từ 12 tuổi trở lên 50 – 100
Người lớn, phụ nữ có mang, người cao tuổi 70 – 140
Những vitamin không phải là vitamin
Trong giai đoạn mới phát minh ra các vitamin, một số nhà khoa học đã lạm dụng tên gọi này đặt tên cho tất cả các chất mới được biết theo thứ tự thời gian chúng được phát hiện. Đó là trường hợp các vitamin B4, B10, B11, B13, B15, B17, F, J, P.
Về sau, do nhận thấy những chất này không phải là amin hoặc chỉ là chất amin đơn thuần, và cũng không có tác dụng quan trọng đối với sự sống, nên dần dần chúng ít được nhắc tới. (Chúng ta đã biết từ vitamin gồm 2 phần : vita có nghĩa là sự sống + amin).
Tuy có sự ngô nhận, nhưng sự việc đã đi vào lịch sử nên những chất này vẫn có mặt trong một số sách hoặc một số bảng ghi về các vitamin. Đó là 10 chất sau :
Vitain B4 hay adenine, còn được gọi là “vitamin của bạch cầu” vì có vai trò kích thích sự tạo thành các bạch cầu.
Adenine có trong men bia, gan, mầm lúa, trong thịt và cá.
Vitamin B10 hay axit paraaminobenzoic, còn được gọi là vitamin H1 hoặc H2, có trong men bia, các hạt ngũ cốc, mầm lúa, rau.
Axit paraaminobezoic hiện còn được dùng để chống nắng vì có vai trò tạo thành chất melanin (sắc tố của da và tóc). Tuy nhiên, các nhà chuyên môn về da thường ít dùng chất này vì tính chất dễ gây dị ứng cho da và kháng sunfamit cùng các thuốc kháng sinh khác của nó. Họ có xu hướng thay thế nó bằng cách dùng beta-caroten phối hợp với vitamin C hoặc dùng vitamin C phối hợp với vitamin E.

Comments are closed.