Phòng nấm kẽ chân chủ yếu là giữ khô các kẽ, lau sạch, khô các kẽ sau khi tắm rửa. Năng giăt tất, phơi nắng giày dép. Cắt gọn các móng chân, Những em có ngón chân múp míp, kẽ chân sít, mùa hè nên rắc bột tan boric vào kẽ chân mỗi ngày một lần, tránh lê la chơi ở đất bẩn, lội nước bẩn dễ gây nấm kẽ.
Nấm móng có thể là hậu quả của hắc lào, nấm tóc nhưng cũng có thể là ổ nấm liên tiép phát làm lan nấm lên da, lên tóc. Ban đầu nấm móng chỉ biểu hiện bằng một số điểm lỗ chỗ ở gần bờ ngoài của móng. Dần dần móng ngả màu vàng đục, dày lên, xù xì và xốp ra như gỗ bị mọt (trông như lõi sậy), móng ngày càng lẹm đi. Nấm móng có thể đi đôi với hắc lào, nấm tóc.
Nấm móng không gây đau,ngứa tại chỗ, hãn hữu lắm mới có trường hợp bị viêm quanh móng, nung mủ, đau nhức. Ban đầu bị một vài móng, sau có thể lan dần sang nhiều móng khác, ảnh hưởng đến thẩm mỹ và là nguồn gốc gây lây nhiễm sang da và tóc.
Điều trị nấm móng thường lâu dài, phức tạp hơn điều trị hắc lào. Có thể dùng phẫu thuật rút móng hoặc đắp thuốc bóc móng, kết hợp dùng thuốc nấm toàn thân (Griséofulvin, Lamisil, terbinafin, Nizoral, Sporal…). Các thuốc này có thể gây tác dụng phụ, cần được thầy thuốc chỉ định, hướng dẫn và theo dõi chặt chẽ.
Người có nấm da, nấm bẹn, nấm kẽ, nấm tóc…. Cần chú ý cắt gọn móng tay, hết sức tránh gãi lên chỗ tỗn thương đề phòng nấm ăn lan vào móng.
Ghẻ
Những năm gần đây, theo tài liệu của nhiều tác giả nước ngoài, ngay cả ở một số nước phát triển, bẹnh ghẻ có lúc đã rộ lên như một làn sóng bí hiểm. Nguyên nhân chủ yếu có lẽ do tăng giao lưu quốc tế (du lịch, khách sạn). Bệnh ghẻ phụ thuộc vào nhóm bệnh lây qua đường tình dục. Ở nước ta, bệnh ghẻ là một trong những bệnh da phổ biến, khoảng 10 – 15% torng tồng số bệnh nhân đến khám bệnh ở các phòng khám da liễu. Trong một số tập thể vườn trẻ, học sinh, sinh viên, bộ đội, bệnh ghẻ nhiều khi đã thành vấn đề thời sự, tỷ lệ mắc bệnh lên tới 20 – 30% hoặc hơn.
Mặc dù bệnh ghẻ đã có từ lâu đời, nhưng chẩn đoán thường không dễ, dễ nhầm với sẩn ngứa, dị ứng. Nhiều bệnh nhân tự cho là do “xấu máu”, “yếu gan”, điều trị không đúng hướng để bệnh kéo dài hàng năm. Về phương pháp chạy chữa, cũng còn nhiều sai sót, bệnh nhân thường có xu huống cho là phải “đánh bật máu”, “đánh há mồm” con ghẻ.

Comments are closed.