Vitamin B9 tham dự vào sự chuyển hóa phần lớn các hợp chất có 1 nguyên tử cacbon trong gốc hydro cácbon hay trong nhóm định chức như –CH3 và –CHO, vào việc tổng hợp các axít nucleic, A.D.N và các protein. Bởi vậy, cơ thể thiếu vitamin B9 sẽ dẫn tới nhiều rối loạn quan trọng như thiếu máu (giống hiện tượng thiếu vitamin B12) và mắc các chứng bệnh liên quan tới thần kinh.
Những trường hợp bị bệnh do thiếu vitamin B9 thường xảy ra :
ở một số nước nghèo, thiếu ăn, đặc biệt là với các bà mẹ đang mang thai và trẻ em bị suy dinh dưỡng, chỉ đươc nuôi dưỡng bằng sữa dê, sữa bò (chỉ có lượng vitamin B9 bằng 1/10 sữa mẹ).
Ở 10 – 20% người già, phần lớn bị thiếu máu
người nghiện rượu, cơ thể thường khó hấp thụ vitamin B9
Ở những người phải dùng trong thời gian dài thuốc tránh thai, thuốc giảm đau, thuốc kháng sinh, thuốc chữa ung thư v.v…
Các bệnh do thiếu vitamin B9, thường là bệnh tiêu chảy mãn tính, viêm ruột, viêm lưỡi và thiếu máu.
Sau đây là liều lượng vitamin B9, tính ra ug, được các bác sĩ chỉ định dùng hàng ngày (ug/ngày) :
Trẻ sơ sinh 30
Trẻ từ 1 – 3 tuổi 100
Trẻ từ 4 – 12 tuổi 300
Người lớn (nam, nữ và người già) 400
Phụ nữ đang cho con bú 500
Phụ nữ đang mang thai 800
Vitamin B9 không gây phản ứng khi dùng quá liều lượng.
Vitamin B12 (hay cobalamine)
Trước năm 1920, các thầy thuốc thường phải khoanh tay đứng nhìn các bệnh nhân bị căn bệnh hiểm nghèo mà họ gọi là chứng “thiếu máu ác tính” đưa tới tình trạng tử vong. Sau này, có một bác sĩ người Mỹ nghĩ rằng căn bệnh có thể là do cơ thể của bệnh nhân bị thiếu một loại vitamin nào đó và đã cho bệnh nhân tẩm bổ bằng cách ăn gan để làm tăng số hồng cầu lên tới mức bình thường. Tuy vậy, mãi tới năm 1948, bác sĩ Wipple mới chiết được từ gan ra một chất màu đỏ hồng, làm cho nó kết tinh và sử dụng chất này để chữa trị khỏi bệnh cho những bệnh nhân bị thiếu máu ác tính. Chất này được đặt tên là vitamin B12. Vì trong thành phần có chất cobalt (Co), nên có còn được gọi là cobalamin.

Comments are closed.