Phụ nữ đang uống thuốc ngừa thai
Phụ nữ mang thai hoặc nuôi con bằng sữa mẹ
Người cao tuổi
Người nghiện rượu
Người phải ăn kiêng hoặc kén ăn, tiêu hóa kém
Người bị bệnh tiểu đường
Người bị suy thận
Người bị viêm da, viêm màng nhầy ở mũi, miệng
Liều lượng vitamin B2 dùng cho mỗi ngày (mg/ngày) :
Trẻ sơ sinh 0,6
Trẻ em từ 1 – 3 tuổi 0,8
Trẻ em từ 4 – 9 tuổi 1,0
Trẻ em từ 10 – 12 tuổi 1,4
Nam từ 13 – 19 tuổi 1,8
Nữ từ 13 – 19 tuổi 1,5
Người lớn nam 1,8
Người lớn nữ 1,5
Phụ nữ mang thai hoặc cho con bú 1,8
Vitamin B2 không gây phản ứng ngộ độc khi lỡ dùng quá liều
Vitamin B3 hay PP (hay NIACINE)
Theo các sách về y học ở châu u thì từ năm 1760, người ta đã nói tới một loại bệnh gây chốc lở ngoài da, thường gặp ở khu vực những người nghèo, trong các nhà tế bần, ở một số nơi mà người dân sống nhờ vào cây ngô (bắp) và lấy ngô làm nguồn lương thực chính. Năm 1907, trong cuộc nội chiến Nam – Bắc Mỹ (Hoa Kỳ), riêng ở miền Nam đã có 25.000 người bị bệnh này. Sau khi nhà sinh – hóa học Funk công bố những phát hiện của mình về vitamin, một số nhà khoa học đã cho rằng rất có thể nguyên nhân gây bệnh này là do cơ thể người bệnh bị thiếu một vitamin nào đó không có trong ngô mà có trong gan, thịt, sữa, vì người bệnh khi được ăn các thực phẩm này đã khỏi bệnh.
Tuy vậy, mãi tới năm 1937, nhà hóa học Elvehjem mới tách riêng được vitamin này ra từ các thực phẩm trên. Người ta gọi chất này là vitamin B3 và sau này thường dùng tên vitamin PP (từ Pellagra Preventing nghĩa là chống bệnh về da).
Trong cơ thể của con người, vitamin PP được tổng hợp từ một axít amin (chất tryptophan), với sự tham gia của các vitamin B2 và B6. Bởi vậy, cho nên trứng và sữa là những thực phẩm giàu vitamin B2, B6 và chất tryptophan đều có tác dụng chống chốc lở và làm người bị bệnh chốc lở mau nhanh khỏi. Vitamin PP chỉ có phần lớn ở các protein động vật cho nên đối với người ăn kiêng, với thức ăn đơn điệu, không có thịt sẽ thiếu chất dinh dưỡng và dễ bị các bệnh ngoài da. So với các vitamin khác, thì vitamin PP bền nhất đối với nhiệt, ôxy và ánh sáng, dễ tan trong nước, rượu và có mặt ở tất cả mô tế bào, nhưng có nhiều nhất chính là ở gan.

Comments are closed.